Friday, October 5, 2007

Thơ " Mưa " và " Khóc "

Khóc

Lần đầu tiên em biết khóc vì anh
Là lần ấy anh vô tình lỗi hẹn
Em giận hờn, trong mưa anh tìm đến
Càng dỗ dành, nước mắt lại nhiều thêm

Có một lần tiễn anh bước trong đêm
Còi tàu ngân, em thấy mặn môi mềm
Người xa rồi, một mình em bước lặng
Nếm đợi chờ chầm chậm mấy mùa trăng

Chưa một lần nhìn sắc tím bằng lăng
Sao vội nói tình yêu hằng chung thuỷ?
Em thích khóc vì được anh năn nỉ
Có ngờ rằng giọt đắng mãi vây quanh

Lần sau cùng dòng lệ ấy cho anh
Là lời hứa ngày xưa ai quên vội
Chiều cuối đông, một mình em đứng đợi
Chợt mưa về, quay quắt hạt tình rơi


---------------------------

Mưa

Anh biết không mưa lại về nữa đấy
Phố đông người em vẫn thấy bơ vơ
Ngồi đếm mưa, em đếm nỗi trông chờ
Ở nơi ấy chắc anh giờ đang ngủ

Sài Gòn buồn những đêm trời mưa lũ
Chỉ mình em trên lối cũ đi về
Gió cuốn mưa làm lay động hàng me
Anh cứ ngủ, đừng lo gì anh nhé !

Bao mùa mưa em của anh vẫn thế
Anh chớ buồn thân phận kẻ tha hương
Em biết anh cũng mang sợi tơ vương
Cũng cô độc đi trên đường mưa vắng

Nghĩ đến nhau để quên từng giọt đắng
Thời gian trôi làm bạc trắng đầu xanh
Chỉ còn mưa và em vẫn chờ anh
Chắc bên ấy anh bây giờ cũng lạnh ...